Khi Đức Giêsu còn sống bên các môn đệ, chưa xảy ra chuyện các môn đệ bị thù ghét một cách nghiêm trọng. Nhưng khi Tin Mừng Gioan được viết gần xong thì chuyện đó đã xảy ra rồi. Các Kitô hữu gốc Do Thái bị trục xuất ra khỏi hội đường và người Rôma đã bách hại họ cách không nương tay. Hàng ngàn người bị bách hại, bị bắt, bị lột quần áo, bị đưa vào các hí trường La Mã cho thú dữ ăn thịt. Bài Tin Mừng hôm nay là một lời tiên báo của Đức Giêsu về số phận của các Kitô hữu trong mọi thời đại: “Thật, Thầy bảo thật anh em: anh em sẽ khóc lóc và than van, còn thế gian sẽ vui mừng”. Tại sao vậy? Điều này có nghịch lý không?Lời Chúa Giêsu nói với các môn đệ năm xưa, cũng là nói với chúng ta hôm nay. Con đường theo Chúa không phải là con đường dễ dãi, nhưng là con đường đau khổ, con đường thập giá. Trong cuốn Đường hy vọng, Đức Hồng y Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Thuận từng viết: “Tránh gian khổ con đừng mong làm thánh” nhưng “khi đau khổ cực độ, con hãy nhìn lên thánh giá, ôm choàng lấy thánh giá và con sẽ thinh lặng đứng vững như Đức Mẹ” và hãy nhớ: “Giữa những thử thách sao sánh được với nước thiên đàng”[1]. Nhưng điều đáng chú ý hơn cả là việc Chúa Giêsu nói: “còn thế gian sẽ vui mừng”.
Cái khổ và niềm đau như một người bạn tình đi vào cuộc đời chúng ta, nhiều khi nó gắn bó với chúng ta trong suốt cuộc đời. Người ta khổ về thân xác, khổ trong việc tìm kiếm miếng cơm manh áo, về thiên tai bệnh dịch, về sinh lão bệnh tử. Người ta còn khổ về tâm linh, khi người ta loay hoay tìm hạnh phúc lâu dài. Nhưng ai có thể giải phóng chúng ta khỏi đau khổ? Ai mới là nguồn hạnh phúc đích thực đây? Lời Thánh vịnh 61 đã cất lên: “Chỉ trong Thiên Chúa mà thôi, hồn tôi mới được nghỉ ngơi yên hàn”. Quả thật, chỉ có Đức Giêsu đã tự nguyện đi vào cuộc sống con người, Ngài nếm trải những đau khổ của con người và đưa chúng ta thoát khỏi những đau khổ cùng cực của con người đó là cái chết. Con người chỉ có niềm vui đích thực, niềm vui vĩnh cửu khi được ở bên Chúa. Vì Chúa chính là nguồn vui của họ. Khi ấy: “Thiên Chúa sẽ lau sạch nước mắt họ. Sẽ không còn sự chết; cũng chẳng còn tang tóc, kêu than và đau khổ nữa, vì những điều cũ đã biến mất” (Kh21,4).
Lạy Đức Kitô Phục Sinh, chúng con biết rằng thú vui thì rất nhiều, còn niềm vui chẳng có bao nhiêu. Chúng con nhận biết không có niềm vui ngoài Chúa, chỉ có niềm vui trong Chúa. Xin ban cho chúng con biết gạn lọc bản thân mình khỏi những đam mê phàm tục, khỏi những thú vui thấp hèn, để giữ một tâm hồn thanh tịnh với những niềm vui thanh khiết. Xin đừng để chúng con quá tính toán bon chen, nhưng luôn nhẹ nhàng và thanh thoát, sống thật vui với Chúa, với mọi người. Để mai sau chúng con được hưởng niềm vui bất tận bên Ba Ngôi Thiên Chúa. Amen.
Tác giả: Jos. Duy Trần · Bài gốc: Giáo phận Bùi Chu
Để lại một bình luận