Đã bao lần bạn đến một vùng đất chứa những điều bất ngờ, mắt chưa từng thấy và tay chưa từng chạm đến? Khoảnh khắc khám phá ấy, mỗi người đều mang trong mình những cung bậc cảm xúc khác nhau. Và tôi, hè năm nay, thật may mắn khi tôi có cơ hội được khám phá một vẻ đẹp rất riêng nơi một vùng đất mà đúng như tên gọi của nó: Giáo xứ Đền thánh Liễu Đề – vùng đất của Lòng Thương xót Chúa.

Mùa hè bắt đầu, tôi lên đường mang theo hành trang là những mong ước, những dự định và cả những điều còn dang dở để bắt đầu một hành trình khám phá. Hành trình ấy, không chỉ có riêng tôi, mà là hết thảy những người tôi có cơ hội được sống cùng, được trải nghiệm, được học hỏi,….
Những ngày đầu, tôi mang trong mình cảm giác lạ lẫm vì mọi thứ ở đây đều còn rất mới mẻ. Nhưng rồi ngày qua ngày, Lòng Thương xót Chúa đã phủ lấp trên tôi, giúp tôi dần khám phá ra rằng: chỉ cần nghĩ đến vùng đất này thôi, là lòng đã dịu lại, như thể nơi đây có khả năng ôm lấy người ta bằng những điều rất đỗi bình thường.

Điều mà tôi ấn tượng nhất ban đầu khi khám phá vẻ đẹp nơi đây chính là lòng mộ mến và đạo đức của những tâm hồn ngày đêm gắn bó với Chúa. Dù là ban ngày hay cả tối muộn thanh vắng, nơi Đền thánh uy nghi ấy, vẫn văng vẳng những lời kinh, những câu đáp với cung giọng trầm ấm nhưng cũng thật đẹp, thật tình. Ánh mắt tôi như khựng lại trước những con người với công việc âm thầm, sự hy sinh thầm lặng, họ chọn tan biến đi như hạt muối bỏ vào lòng biển để giáo xứ được mặn mà ơn Chúa. Tôi thầm nghĩ: Có lẽ Chúa chẳng thua lòng quảng đại của ai nên đã thương ban cho vùng đất này những con người dễ mến, nghĩa tình, một sự hài hòa cả về người và vật.
Tôi trân quý tất cả những kỷ niệm đẹp, những khoảnh khắc được đồng hành cùng các em nhỏ, đúng như người ta vẫn nói: “Chơi với trẻ con là chơi với cả thế giới”. À, thì ra, thế giới vẫn công khai yêu thương tôi và cũng lén lút gửi những con người dễ thương đến. Tôi khám phá ra hành trình vun đắp nhân cách cho các bạn ấy cần thiết biết bao và thấy rõ hơn sứ vụ làm chứng cho tình yêu của Chúa.

Điều mà tôi biết ơn hơn cả trong hành trình khám phá chính là lòng quảng đại, sự bao dung, tận tình cùng vốn sống phong phú của quý dì và quý chị nơi Tu xá Mẹ Sầu Bi – những người đã luôn mang đến cho tôi một cảm giác thật gần gũi và an tâm. Những khoảnh khắc cùng chị em cầu nguyện, sinh hoạt, lao động, tuy đơn giản nhưng đầy ắp tình thương, mộc mạc mà khắc sâu đáy lòng…Chính đời sống của họ đã giúp tôi nhận ra rằng: Muốn sống an thì trước hết cũng phải thở cho an, nghĩ cho an và bước đi cũng phải an. Điều mình mang bên trong, sẽ gọi mời điều đến từ bên ngoài. Tôi yêu nơi này không phải vì nó hoàn hảo, nhưng mà vì nó đủ sâu để người ta nhớ, đủ dịu để người ta thương và đủ thân quen để dù đi xa đến đâu, trong lòng những kẻ si tình như tôi, nơi đây vẫn luôn là một nơi để trở về….
Hè cũng giống như những điều đẹp đẽ khác, đến rồi cũng phải đi. Chỉ kịp ngoảnh lại một chút thôi, mà đã thấy những ngày có hẹn trôi qua vội vã…Đâu đó là những ánh mắt bịn rịn,…và cả chút bâng khuâng khó gọi thành lời..

Nhưng may mắn thay, hè không chỉ nằm ở thời gian, mà còn là cảm giác. Là một mùa hè đủ đầy trong lòng, để dù có rời xa nơi thân thương này, tôi vẫn mang theo sự ấm áp của những ngày đã qua. Vậy nên, dù hè có trôi qua, thì những dư âm của nó vẫn còn mãi. Chỉ cần giữ lại một chút, chút tình thân gửi vào, chút dịu dàng cho mình và những người xung quanh…thì hè sẽ chẳng bao giờ thật sự rời đi…
Nguyện xin Lòng Thương xót của Chúa tiếp tục che chở, gìn giữ và tuôn đổ hồng ân xuống cho mỗi người nơi đây để họ trở nên khí cụ tình thương mà làm cho môi trường sống qua các mối tương quan khác nhau luôn luôn được chứa chan tình Chúa và tình người chẳng bao giờ vơi…

Còn bạn, hè năm nay của bạn có gì đặc biệt không? Hãy cùng tôi nhâm nhi một chút nắng, thở thật sâu và tiếp tục hành trình khám phá của mình, bạn nhé!
Tác giả: My Hope · Bài gốc: Giáo phận Bùi Chu
Để lại một bình luận