Mt 13,24-30
1. Từ một thực tế trong đời thườngTrước tình trạng ấy, chúng ta thường quá hăng say như đám gia nhân, muốn nhổ sạch cỏ lùng đi, muốn loại trừ tiêu diệt hết kẻ dữ, kẻ ác; nhưng chúng ta quên rằng: chính bản thân chúng ta cũng có thể thay đổi, biến chất, trở thành cỏ lùng, tội lỗi xấu xa; đàng khác chúng ta cũng thường quên rằng: người tội lỗi tới mức độ nào đi nữa vẫn còn có khả năng trở nên tốt.
Vì thế, quyết định của ông chủ là một quyết định rất hợp lý theo sự khôn ngoan thông thường. Nếu thật khó phân biệt cỏ lùng với lúa tốt như thế, thì tốt nhất là chờ cho tới mùa gặt sẽ dễ phân biệt hơn. Chúa dạy chúng ta phải nhẫn nại chờ đợi. Vì chúng ta có thể lầm lẫn.
Chúng ta cố gắng làm thế nào để cho đời sống giảm bớt đến mức thấp nhất, ít nhất những yếu tố xấu xa, tội lỗi, tức là cỏ lùng, và gia tăng đến mức cao nhất, nhiều nhất những yếu tố tốt lành, thánh thiện, tức là lúa tốt; Đồng thời hãy có thái độ kiên nhẫn và khiêm tốn chấp nhận sự “chung sống” trong một đoàn thể, một tổ chức, một xã hội gồm những phần tử tốt và xấu, lành và dữ, lúa tốt và cỏ lùng… Điều đó, không có nghĩa là công nhận, nhân nhượng hay thỏa hiệp với sự dữ, theo kiểu “người ta sao mình vậy”, hoặc là “có thế nào cứ để thế ấy”, nhưng bằng cách “lúa thì phải giữ sao cho vẫn là lúa” và “làm sao cho cỏ ngày càng bớt đi”, để khi kết thúc cuộc đời trong tình trạng được kể là lúa tốt, được thu lượm vào kho lẫm Nười trời. Amen.
Tác giả: Lm. Gioan B. Vũ Quốc Đạt · Bài gốc: Giáo phận Bùi Chu
Để lại một bình luận