Trước khi thực hiện hành trình lên Giêrusalem để bước vào cuộc thương khó trong kế hoạch cứu độ nhân loại, Đức Giêsu không quên khích lệ các môn đệ bằng việc dẫn các ông lên núi Thabor để chiêm ngắm dung mạo thần tính đích thực của ngài và để nghe cuộc thảo luận giữa Ngài với các ngôn sứ thế giá về những gì sắp diễn ra với mục đích giúp các môn đệ xác tín hơn trong việc bước đi theo Ngài trên con đường thập giá.
Trước vẻ đẹp vinh quang của Đức Giêsu, các môn đệ quên đi những nỗi bận tâm trong cuộc sống thường nhật. Họ muốn kéo dài thời gian trên núi thánh nên đã muốn dựng lều. Điều này cho thấy hạnh phúc đích thực là được ở bên Thiên Chúa, nguồn mạch của sự tốt lành thánh thiện. Ngài có thể khoả lấp mọi thứ mà lòng con người ước mong. Có được Ngài là có tất cả: ” Chúa hãy cho con tình yêu và ân sủng của Chúa, và thế là đủ cho con rồi” (thánh Ignatio Loyola).
Trong Mùa Chay thánh, thời gian để chuẩn bị tâm hồn mừng đại lễ Phục sinh, các tín hữu được mời gọi đi vào sa mạc nội tâm với các thực hành quen thuộc: ăn chay, cầu nguyện và chia sẻ. Những thực hành này giúp chúng ta loại bỏ những thói hư tật xấu, canh tân mối tương giao của mình với với Chúa cũng như với tha nhân, và có được sự hoán cải thực sự để trở về với Chúa, Đấng là Cha nhân từ và giầu tình thương. Cũng như các môn đệ xưa trên núi Thabor, Mùa chay còn giúp chúng ta nhận ra khuôn mặt Đức Kitô nơi tha nhân và sự hiện diện của Ngài trong cuộc sống thường nhật.
Nguyện cho 40 ngày chay thánh trở nên đối với mỗi tín hữu thời gian thuận tiện để sống mật thiết với Thiên Chúa và khát khao đón nhận ơn cứu rỗi : « Xin tỏa ánh tôn nhan rạng ngời để chúng con được ơn cứu độ » (Tv 79, 4).
Tăng Kỳ Mục
Bài gốc: Giáo phận Bùi Chu

Để lại một bình luận